MẸ VÀ CON GÁI

Nguyễn Thị Trà

Sharing

Cám ơn Mẹ vì đã là Mẹ và là nguồn động lực của con.

03 Tháng Chín, 2018

MẸ VÀ CON GÁI

 Xin chào tất cả anh em. Mình tên là Nguyễn Trà, hiện đang công tác tại Alibaba English Club với
vai trò là trợ giảng. Mình rất vui vì được ở đây và chia sẻ cho tất cả anh em về
điều mà mình chưa từng chia sẻ trước đây.
 

Hôm nay là một ngày hết sức đặc biệt đối với con nhưng con xin dành tặng bài viết này cho Mẹ,
như một lời cảm ơn đến Mẹ, vì Mẹ là người đã mang con đến với cuộc đời…
 

Mình sinh ra và lớn lên ở một vùng quê vì vậy mà tất cả tình yêu mà mình nhận được từ Mẹ đó
là thứ tình cảm giản dị, chân thật và gần gũi nhất. Nhưng cũng chính vì lý do
đó mà tại sao mình lại yêu Mẹ nhiều đến vậy. Marisol Santiago đã từng nói: “
Tình yêu đích thực đầu tiên của một cô gái chính là người Cha” nhưng với mình
thì đó là Mẹ.
 

Mẹ trẻ và đẹp hơn rất nhiều so với tuổi bốn hai. Người ta hay bảo nếu con gái lớn lên thì sẽ
rất giống Mẹ và quả thật vậy mình giống mẹ không chỉ với vẻ bề ngoài mà còn lẫn
cả tính cách…
 

Sự kiêu hãnh 

Những ngày học cấp 2 con được cô giáo chọn vào đội tuyển đi thi học sinh giỏi Tiếng Anh, Mẹ tự
hào lắm thế là chẳng ngại gió mưa, xa xôi Mẹ chở con đi thi và ngồi đợi suốt
hai giờ đồng hồ cho đến khi thi xong. Và không ai khác chính Mẹ lúc đó là người
đã giúp con có nhiều động lực hơn để cố gắng học Tiếng Anh mỗi ngày. Có lẽ điểm
con giống Mẹ nhất là dòng máu kiêu hãnh chảy thường trực trong huyết quản. Dù Mẹ
không bao giờ nói con là niềm tự hào của Mẹ, nhưng con biết Mẹ thường hay đi
khoe con khắp mọi nơi. Con vẫn có thói quen tự lập từ nhỏ, tự ăn, tự học, khi
lên Đại học tự chọn trường. Nhưng dường như sự kiêu hãnh đó đã mất đi khi ngày
mà mẹ mang con đi nhập học Mẹ đã khóc, con thì vẫn chưa nghĩ gì vẫn vui vẻ, hồn
nhiên vì sắp được sống một cuộc sống mới, được tự do không còn sự bao bọc của Mẹ,
cho đến bây giờ con mới hiểu ra rằng Mẹ không muốn xa con.
 

Con vẫn thường tự hào vì chưa bao giờ con để Mẹ lo lắng cho chuyện học hành của con, con ngoan
và học giỏi nhưng trong mắt Mẹ con vẫn là đứa trẻ ngày nào cần được mẹ chở che…
 

Mẹ và con và … Bếp 

Mẹ thuộc tuýp người phụ nữ truyền thống, Mẹ thường nói công việc Mẹ làm lâu nhất và giỏi
nhất, đó là làm vợ và làm mẹ. Mẹ nấu ăn ngon không ai bằng, có lẽ được thừa hưởng
từ bà ngoại. Nhưng có lẽ đó cũng là lý do khiến mình chẳng mặn mà lắm chuyện bếp
núc. Lý lẽ con hay biện minh cho cái sự lười của mình là con bận đi học. Mẹ vẫn
thường mắng con vì cái tật ăn vụng từ trong bếp ăn ra. Cũng chính vì Mẹ nấu ăn
ngon mà con bị mang tiếng là kén ăn nhưng đâu phải chỉ vì tất cả Mẹ làm là tuyệt
vời nhất. Nhưng chẳng bao giờ mình dám nói: “ Hôm nay mẹ làm món này tuyệt nhất”…
 

Hồi còn học cấp 3 vì trường học cách khá xa nhà, sáng Mẹ thường dậy từ sớm nấu cơm cho con
mang đi ăn trưa vì nhà xa sợ con về thì không kịp đi học. Nhưng kể từ khi con
lên Đại Học không có Mẹ ở bên chăm lo cho con từng chút một thì con mới nhận ra
rằng có Mẹ ở bên cạnh là điều tuyệt vời nhất đối với con lúc đó. Mẹ dặn rằng
không bao giờ được bỏ bữa nhưng dường như với con sao nó thật khó. Lúc đó con
chỉ ước ao một điều, là được chạy về nhà ăn cơm cùng Mẹ. Vì những món ăn của Mẹ,
Mẹ nấu bằng cả trái tim.
 

Con vẫn thích nhất là được về nhà vào mỗi dịp Tết, thích được nhìn thấy mẹ làm những
món ăn truyền thống mà cảm thấy tại sao mẹ lại tuyệt vời đến vậy,thích đi chợ với
Mẹ mua lá dong về rửa, bỏ bó lạt ngâm trong nước cho mềm để dễ buộc. Con thích
ngồi xem tay Mẹ thoăn thoắt gói bánh chưng, vo gạo nếp, giã đậu xanh, nghe mùi
khói của nồi bánh bốc lên trong ánh lửa bập bùng nổ lép bép trong đêm, cả nhà
ngập tràn không khí Tết. Với con đó là những năm tháng đẹp của cuộc đời…
 

Giữa Mẹ và con gái 

Khoảng không gian giữa Mẹ và con gái là vô số thứ tình cảm thân thương mà có khi không thể gọi
được thành tên…
 

  

Con luôn luôn tự hỏi mình sau này con đi học xa không có Mẹ sẽ như thế nào, khi không có
thức ăn Mẹ nấu, khi không có Mẹ lo cho cái quần cái áo và đưa mắt nhìn lại con
trước mỗi khi con bước ra đường. Con sẽ ra sao nếu buổi tối không có Mẹ nhắc
con đi học bài, đi ngủ đúng giờ, hay nếu con bị bệnh sốt cao ở nơi xa không có
Mẹ vắt khăn đắp lên trán…
 

Nhưng bây giờ khi càng lớn lên, có nhiều thứ để lo lắng và quan tâm thì con mới chợt nhận ra
rằng con đã dành thời gian rất là nhiều cho những mối quan hệ xã hội, cho bạn
bè. Phải chăng đó là thứ tình cảm có điều kiện và con sợ sẽ đánh mất nó đi, nếu
như mà con không dành đủ thời gian để đắp xây. Còn tình yêu của Mẹ là tình yêu
thương vô điều kiện sẽ không bao giờ mất đi, không bao giờ thay đổi. Và vì thế,
mà con ít chia sẻ, ít tâm sự với Mẹ hơn. Con hiếm khi kể Mẹ nghe những chuyện
buồn, những chuyện làm con đau đầu suy nghĩ, vì con biết rõ một điều, Mẹ không
muốn thấy con buồn. Có những lần gần một tháng con không về nhà, Mẹ lo lắng
không biết con ở trên này ăn uống đầy đủ, ngủ đủ giấc không nhưng con lại vô
tâm mà quên mất Mẹ đang ở nhà chờ con về…
 

Con đã qua cái tuổi nổi loạn đến lúc trầm lại, để nghe lời Mẹ và làm những điều để Mẹ
thích Mẹ vui. Và con vẫn chắc chắn một điều con luôn luôn mong những điều tốt đẹp
nhất cho Mẹ…
 

Nhưng Mẹ ơi, con đã lớn… 

  

Mẹ ơi! Con đã đủ lớn để biết suy nghĩ, biết tự kiểm soát mình và biết chịu trách nhiệm vì
những việc mình làm. Đừng quá lo lắng cho con mỗi khi con ra ngoài về muộn. Đừng
quá lo sợ bất an mỗi khi con đi học lâu con không về nhà hay mỗi khi con không
kịp trả lời những cuộc gọi của mẹ. Hãy cứ yên tâm vì con biết nhiều hơn Mẹ
nghĩ, con biết điều gì đúng, điều gì sai, nên làm và không nên làm, và con cũng
sẽ biết cách để tự bảo vệ mình.
 

  

Con tin Mẹ biết Mẹ là tất cả thế giới của con. Mẹ biết nếu không về bên cạnh Mẹ thì con sẽ
không còn chỗ nào khác để ra đi. Mẹ biết rất rõ rằng nếu không có Mẹ, con gái Mẹ
sẽ không thể nào sống tốt. Mẹ biết nếu thiếu bàn tay chăm sóc của Mẹ, con gái Mẹ
sẽ không thể xinh đẹp thông minh khôn ngoan lanh lợi tự tin bước vào đời. Và
con tin rằng Mẹ biết, mỗi lần con trở về với Mẹ luôn là về với bến đỗ bình yên
và con sẽ chẳng dám tưởng tượng nếu như cuộc sống này không có Mẹ thì nó sẽ như
thế nào.
 

  

Vì vậy, con chỉ xin Mẹ hãy để con được về với Mẹ, để được xà vào lòng Mẹ, cảm nhận hơi ấm của
Mẹ, để được nắm bàn tay xương xương của Mẹ, để Mẹ ôm con gái vào lòng, vì con
gái mãi mãi là con gái nhỏ của Mẹ, vẫn yêu thương Mẹ vô điều kiện…
 

Vì Mẹ là Mẹ của con. 

Con yêu Mẹ rất nhiều. 

Rose